Đọc Rừng Na-uy, tôi thấm thía được một chân lí giản đơn, rằng “sự chết không là đối nghịch của sự sống, mà là một phần của sự sống”. Sống, tức là nuôi dưỡng Chết. Sự chết không phải là chấm dứt, cũng chẳng phải là bắt đầu. Nó ở ngay đây rồi, được chính sự sống nuôi dưỡng.
Đây là lần thứ 3 Nhím đọc truyện này. Đúng như những gì tác giả Trịnh Lữ đã nói. Mỗi lần đọc, bạn sẽ cảm nhận được một nét khác, một giá trị khác của truyện. Truyện có nhiều lớp nghĩa, cũng giống như xiêm y mỹ nhân. Càng mở, càng hấp dẫn. Càng đọc càng lôi cuốn và thấm thía.
* *
Tên nguyên gốc của tác phẩm, Noruwei no mori, là cách dịch tiêu chuẩn trong tiếng Nhật cho tựa bài hát Norwegian Wood được John Lennon viết khi còn trong nhóm The Beatles (và cũng thường được nhắc đến trong cốt truyện); đây là cách dịch sai, vì mori là wood với nghĩa “rừng”, không phải là “gỗ” vốn được đề cập trong bài hát.
Tóm tắt nội dung:
Bất chợt lắng nghe bài hát mà nàng vẫn ưa thích nhất của Beatles, Toru Watanabe hồi tưởng lại mối tình đầu của mình với Naoko, người yêu của người bạn thân nhất là Kizuki. Ký ức ngay lập tức mang anh trở về những ngày sinh viên của 20 năm trước, ở Tokyo, những ngày chi vi trong một thế giới của tình bạn khó khăn, của tình dục buông th, của đam mê và mất mát, trở về cái thời mà một cô gái mạnh mẽ tên là Midori đã bước vào cuộc đời anh, khiến anh phi chọn lựa, hoặc tưng lai, hoặc quá khứ…
Cùng thoát thai từ nỗi buồn thưng trong sáng về tồn tại, Rừng Na-uy, bài hát năm nào của Beatles, được lấy làm tên gọi cho cuốn tiểu thuyết tình yêu ngọt ngào sexy u sầu của Haruki Murakami. Bước vào Rừng Na-uy, để khám phá ra nỗi buồn Nhật Bn thời hiện đại. Trong nỗi ưu tư và cô đn như một định mệnh sẵn có ni những người mới lớn, trong sự tuyệt vọng của những tâm hồn trong trắng sẵn sàng hy sinh thân mình để khỏi tho hiệp với cuộc sống thế gian. Và tình yêu là ni trú ngụ duy nhất. Tình yêu và sự gii phóng của xác thân bao bọc lấy nó, làm cho người đàn ông và người đàn bà có thể yêu nhau với tất c những gì có thể trước cuộc đời ngắn ngủi và quý giá. Với ý nghĩa đó, mối tình tay ba Naoko-Toru-Midori đã lay động hàng chục triệu độc gi trên toàn thế giới trong một tác phẩm được coi là tuyệt bút của Murakami.
* *
Mối tình sâu sắc nhất của bạn có gắn liền với một bài hát nào không? Một cảnh trí nào không? Như một căn phòng trong đêm mưa mùa hạ? Một chiều thu ngoài bìa rừng hoang vắng? Rừng Na-uy là tên một bài hát của nhóm nhạc Beatles nổi tiếng. Lời cả có những câu “Tôi từng có một cô gái, mà có lẽ đúng hơn là cô ấy đã từng có tôi… Cô dẫn tôi vào phòng và bảo tôi ngồi đâu cũng được, nhưng tôi thấy chẳng có chiếc ghế nào… Khi tỉnh dậy tôi chỉ có một mình, con chim ấy đã bay đi rồi…” Giai điệu và cấu trúc bài hát rất giản dị. Những sự kiện làm biến đổi cả cuộc đời ta thường gắn liền với những cái ngẫu nhiên giản dị. Ký ức khi đã trưởng thành thường cũng chỉ xúc động vì những điều giản dị. Và Rừng Na-uy là một câu chuyện tình yêu giản dị.
Giản dị như sự thật.
Như bốn mùa.
Như Sống Chết.
Như đại thi hào Ấn Độ Rabindranath Tagore đã viết về con tim biết yêu: “Cái giàu cái nghèo của nó là vô biên, niềm vui nỗi buồn của nó là trường cửu.” Cái giản dị của Rừng Na-uy là cái giản dị chỉ có được khi người viết đã vượt lên hết những làm dáng có bản chất kĩ thuật vốn rất khó tránh trong sáng tác để chỉ bồi hồi kể lại những gì đang tuôn trào từ sâu thẳm cõi lòng mình.
Rừng Na-uy không lãng mạn. Nó không lí tưởng hoá và do vậy không bị lừa mị bởi chính những lí tưởng ấy của mình. Nó dũng mãnh như mũi tên vừa bay ra khỏi cánh cung. Thẳng từ cõi lòng bộc trực và chân xác của kiếp người. Đọc lời thoại trong Rừng Na-uy, tôi chỉ mong mình cũng nói được như thế với người mình yêu mến. Bị lôi cuốn theo những ý nghĩ và xúc cảm trong Rừng Na-uy, tôi cũng chỉ mong mình dám nghĩ được thành lời những gì vẫn cuộn tròn trong lòng mình như vậy. Đọc Rừng Na-uy, tôi chợt nhớ ra rằng hình như mình đã chỉ quen lừa mị bản thân, lừa mị người khác, để bôi trơn mọi mối quan hệ xã hội vốn chỉ xoay quanh và bị chi phối bởi tiền bạc, quyền lợi, danh vọng… Hình như tôi đã quên mất, hoặc đã luôn có ý thức đè nén tất cả những gì gọi là tự nhiên và cao cả của chính mình, hình như tất cả những “người bạn”, “người yêu” kia chẳng phải vậy chút nào, vì đã có bao giờ tôi dám nói thẳng lòng mình với họ và biết chắc rằng họ cũng đã nói thẳng lòng họ với mình. Hình như tôi cũng đã chẳng phải là mình, vì đã khi nào tôi thực sự dám nhìn nhận những khiếm khuyết méo mó của mình, có ý thức công nhận chúng và biết vui với chúng, cũng như công nhận và vui với những khiếm khuyết của mọi người.
Con chim sắp chết, tiếng hót bi thương; con người hấp hối, lời nói chân thành. Tại sao vậy? Chỉ có sự chết mới cứu vãn được loài người khỏi nghiệp chướng dối trá hay chăng? Đọc Rừng Na-uy, tôi thấm thía được một chân lí giản đơn, rằng “sự chết không là đối nghịch của sự sống, mà là một phần của sự sống”. Sống, tức là nuôi dưỡng Chết. Sự chết không phải là chấm dứt, cũng chẳng phải là bắt đầu. Nó ở ngay đây rồi, được chính sự sống nuôi dưỡng.
Và tôi hiểu được tại sao chỉ những nhân vật trung thực trong trắng và dũng cảm trong Rừng Na-uy mới tự kết liễu cuộc đời mình. Họ còn quá trẻ và không đủ kiên nhẫn để hy vọng cuộc đời này sẽ nuôi dưỡng được một cái chết tự nhiên xứng đáng. Và tôi cũng hiểu tại sao nhiều nhà văn lớn của Nhật Bản như Osamu Dazai và Yasunari Kawabata cũng đã chọn cái chết để khỏi phải chứng kiến cái đẹp và cái cao cả đang bị thời cuộc làm nhục.
Cuộc khủng hoảng của thế hệ trẻ Nhật Bản cuối thập kỷ 1960 trong Rừng Na-uy không phải chỉ là sự đớn đau của linh hồn và thân xác đang phải vượt ngưỡng ngây thơ, mà còn là sự thất vọng lớn lao trước những biến đổi ngu xuẩn của thờỉ cuộc: phép lạ kinh tế của một đế quốc quân chủ thất trận đang khiến cho lòng tin mù quáng vào Thiên Hoàng bị thay thế bởi tín ngưỡng có tính toán vào sức mạnh của đồng tiền và những ước lệ xã hội kèm theo.
Tôi đọc Rừng Na-uy và nhớ đến Hemingway, Paul Bowls, Kerouac… đến những thế hệ
trí thức trẻ tuổi Âu Mỹ sau hai cuộc thế chiến vẫn được gọi là The lost generations - những thế hệ bị tha hoá với chính sự thắng thế và hưng thịnh vật chất của phương Tây, không tìm thấy chỗ đứng của mình trong chốn phồn thực hãnh tiến ấy. Tôi nhớ đến Kundera và cái nhẹ bỗng không thể chịu đựng nổi của kiếp người trong vòng xoáy của những cuộc đổi thay bạo lực. Và tôi cũng nhớ đến câu nói của Alexei Tolstoi: “Những cuộc chiến tranh rồi sẽ chấm dứt, những cuộc cách mạng sẽ thôi gào thét, và sẽ chỉ còn lại mãi mãi tấm lòng dịu dàng và êm ái của em.”
Trong Rừng Na-uy, thân xác là nơi trú ngụ và phương tiện biểu cảm tự nhiên nhất của tình yêu. Không những hoàn toàn không phải là một “dâm thư”, mà ngược lại, Rừng Na-uy là cuốn tiểu thuyết bắt người đọc phải nhận thức được sự ngu xuẩn của mọi thứ dâm tính trong thị trường văn chương, phim ảnh, và trong chính ý nghĩ của con người. Rừng Na-uy chinh phục được độc giả toàn thế giới vì nó đã giúp giới trẻ (và cả những người không còn trẻ nữa) nhận ra cái cao cả theo nghĩa triết học và tự nhiên của tình yêu. Cái cao cả không còn núp bóng lí tưởng và lãng mạn, mà công khai trực tiếp trong tấm lòng trung thực dũng mãnh của tuổi trẻ.
Đọc Rừng Na-uy rồi, tôi chắc bạn sẽ nghĩ nhiều về bản thân mình. Về người mình yêu. Về bạn bè. Về bố mẹ anh chị em trong nhà. Bạn sẽ nghĩ, và sẽ nhớ đến lời những nhân vật trong Rừng Na-uy, và thực sự cảm thấy sung sướng vì máu nóng đang chảy trong huyết quản bạn, vì bạn đang sống, vì tình yêu là có thực. Và bạn sẽ muốn chạy đến với người mình yêu mến nhất để nói rằng bạn hỡi, chúng ta hãy trung thực với nhau, cùng làm quen và chấp nhận những bất toàn của nhau, vì chỉ có vậy chúng ta mới có thể tìm thấy bình yên và hạnh phúc.
Nhân vật chính trong Rừng Na-uy tên là Toru Wantanabe.
Tôi đã thấy cái tên Toru và Watanabe này ở vài tác phẩm khác của Murakami. Tự nhiên tôi giật mình: Murakami tuổi Kỷ Sửu, mà trong tử vi Tây Phương thì tuổi Sửu là Taurus - vị thần bò dũng mãnh đầy nhục cảm trong thần thoại Hy Lạp mà tôi vẫn bắt gặp trong tranh vẽ của Picasso. Toru phải chăng là một biến âm dí dỏm của Taurus theo lối Murakami? (Rừng Na-uy dí dỏm lắm, bạn cứ đọc mà xem).
Và Watanabe phải chăng là âm thanh vọng lại từ mấy từ tiếng Anh: “Want to be” - muốn được tồn tại, muốn sống, muốn thành được như thế? Có lẽ sự chân thực và tình yêu dũng mãnh của nhân vật Toru Watanabe đối với cả bản ngã và tha nhân trong Rừng Na-uy cũng chính là mơ ước của tác giả. Thế mới thật là tiểu thuyết! Đọc Rừng Na-uy rồi, tự nhiên ta thấy mình tự nhủ rằng nào, hãy mạnh mẽ lên như thần bò huyền thoại, và hãy biết “want to be”. Ấy là một vài xúc cảm riêng tư của tôi khi đọc và dịch Rừng Na-uy.
Còn bạn, cuộc đời của bạn là cả một cõi riêng tư khác biệt, và bạn sẽ còn tìm được nhiều cái hay cái lạ nữa khi đọc Rừng Na-uy. Từng nghĩa trong tiểu thuyết cũng như xiêm y mỹ nhân, lớp lang của nó hấp dẫn đến đâu là tuỳ ở lòng người lần mở, và khi ta tưởng đã đến nơi thì hoá ra mới chỉ là bắt đầu. Cái duyên của Murakami là ông động được đến tơ lòng sâu kín của tất cả mọi người. Mong rằng những ân hưởng văn chương và cuộc đời mà tôi đã nhận được từ ông vẫn nguyên vẹn trong từng con chữ Việt mà tôi đã lựa chọn để kể lại Rừng Na-uy cho bạn nghe với tấm lòng bồi hồi trân trọng của mình.
Trịnh Lữ








Lana De CE says:
cuốn này chị cũng đọc 3 lần, cho bạn mượn thế là mất luôn >.<
Aug 14, 2007, 10:49 am♥ Hera ♥ says:
hay ^ ^..doc truyen nay thik lam :X
Aug 14, 2007, 11:08 amkim_bang_xanh says:
to’ ko thich truyen nay`
Aug 14, 2007, 2:27 amkim_bang_xanh says:
Hôm qua ngồi quán Vắng với anh. Thấy quyển Rừng Na uy trên bàn. Hix, anh mà cũng đọc thứ này sao? Anh hỏi, mày đọc chưa. Rồi. Mày thấy hay ko? Chán òm. Anh bảo, tao cũng thấy nó dở ẹc. Mình thì ko dám bảo là dở, nhưng mà đọc chả thấy điểm nào hấp dẫn được mình. Đọc chán trên mạng rồi, không bao giờ có ý định mua về. Nhìn cái bìa sách là đã nản, một cô nàng Nhật Bản không đẹp cũng chả xấu nhưng phải tội trông vô hồn quá. Lật qua lật lại, thở dài. Những 72k, mua làm gì vậy trời. Anh bảo, như vậy cũng không mắc lắm mà. Mình gật đầu, không mắc nếu nó hay. Phải, cứ thẳng thắn mà nói - hoặc do dịch giả ko chuyển tải được cái thần thái của tác phẩm, hoặc tự thân nó đã vậy – thì đây là một quyển sách ko hay ko dở. Anh chỉ cười, trong cả ngàn quyển may ra được 2,3 quyển hay thôi em gái. Ừ em biết, chỉ là thấy thiên hạ tung hê hơi bị quá đà thì buồn cười thế thôi.
Gìơ đi đâu cũng thấy bàn tán về Norwegian Wood như một đại dịch. Mấy em xinh tươi thì cứ đi đâu cũng vác theo 1 quyển như muốn cho thiên hạ biết ta yêu văn học hay gì gì đấy. Mình thì cũng ko dị ứng với những gì có vẻ “trendy” quá, cứ công bằng mà đánh giá, hay thì là hay, dở thì vẫn cứ là dở, hoặc ko khen chê nhưng lại xét trên quan điểm cảm tính là có thích hay không. Thì chả phải mình cứ ngong ngóng chờ Harry Porter hay đến giờ vẫn cứ đọc Doraemon đấy sao. Trào lưu không có tội, chỉ ghét những đứa nhí nha nhí nhảnh chạy theo mà không biết mình đang theo cái gì, và thứ ấy ra sao. Mình thấy cái kiểu dịch “Norwegian wood” là Rừng Na-uy sao mà củ chuối khiếp. Một số nhà hùng biện văn chương lai láng, ngoại ngữ đầy mình của chúng ta gân cổ lên bảo thì trong bản gốc tiếng Nhật thì cái từ xxx wéo jì đấy có nghĩa là Rừng. Ô hô, nhưng chuyển ngữ từ bản tiếng Anh cơ mà, và cái tên Norwegian Wood kia chỉ là …. khúc củi Na Uy hay khúc gỗ Na Uy chứ rừng rú gì, hô hô he he :D. Vậy ra ông dịch giả thì do quá cao siêu tiếng Nhật nên tự biến mình thành 1 tay quờ quạng tiếng Anh! Gía mà John sống lại, rủ Paul đi nhậu rồi xỉn và thế là trông 1 thành 3, nhìn khúc củi Na Uy kia nhìn thành 5, 7 khúc củi rồi phết thêm chữ “s” đằng sau Wood (wood + wine = wood +wood + wood = woods) để rồi theo phép thậm xưng thì dăm bảy cành củi có thể ung dung thành “Rừng” để gỡ cho dịch giả 1 bàn thua trông thấy nhỉ :D. Để sau này dịch giả ko đến nỗi ra đường phải đeo khẩu trang khi ai đó nhận ra mình là tác giả của lời đề tựa “Rừng Na-uy là tên 1 bài hát của nhóm nhạc The Beatles nổi tiếng ”. Đùa tí thôi, nhưng nội cái tựa đề đã thấy chuối cả nải, cứ để nguyên tên là Norwegian Wood chả phải đỡ ghẻ hơn sao. Và cái bài hát cùng tên của Beatles, nguồn cảm hứng dạt dào bất tận cho áng văn chương tuyệt tác kia cũng có phải về rừng rú gì đâu, rách việc. Mình lại là 1 đứa ko khoái Beatles, double mất hứng. Sau quả review này, sẽ có khối fan của thứ âm nhạc thần thánh và văn chương diệu kỳ kia cho rằng mình tai trâu + thiếu tâm hồn. Đành vậy. Mình thành thực công nhận cái sự tai trâu và thiếu tâm hồn của mình, xin dành 1 phút để chia buồn với bản thân cái đã.
Và càng vãi hơn, khi những bài hát được dịch ra tiếng Việt, hô hô cái gì mà “Mary kiêu hãnh” hay “những bông hoa đã đi đâu rồi”, “mưa vẫn cứ rơi trên đầu tôi” thật là … bốc mùi. Cứ để yên cho người ta không phải hơn sao, thậm chí đánh 1 dấu “*” và chú thích cho những đối tượng mù English cũng được. Mình nhớ con Dung heo, sau mấy năm học ở Tàu về bảo mình bọn Tàu nó chuyển ngữ tên bài hát vui lắm mày ơi. How do I live dịch là “làm sao mà sống đây” hay cái jì đấy. Cơ bản thì ko có gì sai, quá chính xác nữa là đằng khác, nhưng mà vẫn cứ buồn cười không chịu được. Có những thứ hiểu thì được, cảm thì được nhưng nói ra thành lời thì hết sức củ chuối. Trong bản tiếng Việt của Norwegian Wood thì sự cùi bắp ko để đâu cho hết đầu tiên nằm trong cái cách dịch tên bài hát.
Và cái dư luận chung quanh quyển này cũng như chung quanh tay tác giả mới thật là khủng. Cứ như đó là một kiệt tác văn chương để đời để kiếp của một tượng đài văn học đương đại. Ta điểm 1 vòng tình hình thời sự nhé.
Đầu tiên là các bạn Tàu, cái gì mà “cuốn sách thanh xuân bất diệt” (Báo Đọc sách Trung Hoa) uh đúng rồi, những nhân vật chính trong truyện toàn ở độ tuổi thanh xuân. Và một số giữ cho cái tuổi thanh xuân của mình trở nên bất diệt – mãi mãi ko trôi qua bằng cách túm cổ mình, tròng vào đấy 1 sợi dây và treo lên xà nhà hay cành cây gì đó, rất hợp với dáng em (…..). Hoặc cắt cổ tay cho dòng máu thanh xuân ấy chảy hết đi, mang tuổi đời đi mãi (……) Hô hô he he. Một số khác - bằng cách này hay cách khác- nhấn chìm mình trong tình dục trong khi tâm hồn thuần khiết và nhạy cảm của họ (….) vẫn đăm đắm một nỗi u hoài tưởng nhớ, vẫn cháy bỏng khát khao một tình yêu thực sự. Hô hô he he lần 2. Hèn gì dân Tàu dạo này đẻ ra lắm Vệ Tuệ, Miên Miên, Cửu Đan hay Xuân Thụ thế. Blah blah blah.
Ôi “một tiểu thuyết bậc thầy về tình yêu kiểu những năm 60”. Ôi tình yêu, hehe …..
Nói chung từ Đông chạy lòng vòng sang Tây, từ Tây bay tà tà qua Đông thì những lời ca ngợi dành cho “Rừng” Na-uy và H. Murakami là vô thiên lủng. Toàn là Kiệt tác với chả đỉnh cao. Một quyển sách hoàn toàn xứng đáng đứng ngang hàng với Nokia special edition “kiệt tác lay động cảm quan” :D. Một quyển sách “khiến bạn phải bật khóc khi câu chuyện đã xong”, hix đúng là mình muốn khóc thật, mà chỉ là khóc cho mình thôi. Dạo này mặt sắt tim đá hay sao mà lòng chả rung rinh rục rịch gì, cảm quan cũng ko xúc động đậy gì hết
Aug 14, 2007, 2:30 amkim_bang_xanh says:
day’ la` loi` chi to’.to’ thya’ dung’
Aug 14, 2007, 2:32 am♥ L!ghT Ang3L ♥ says:
hi, em chua doc, muh doc cai’ tom tat thay’ cung~ hay nhI~
Aug 14, 2007, 7:11 am-=[Bò.bê]=- says:
o^i hAy
!!! Chu*a dOc.
Aug 14, 2007, 12:07 pmPatty Dreams (Xiao Bao Zi - 小包子) says:
trc mình cũng từng đọc qua cuốn này nhưng dài quá nản chuyển sang đọc cuốn hẹn gặp nhau ở kiếp sau, đọc cũng ko tệ.
Aug 14, 2007, 6:26 amღஐ Nhím ஐღ says:
@sis Lana : Ớ thế thì chị giống em rồi. ^^
Ko đọc fí đời … Hehe
Đọc xong có khi chả thèm đọc truyện nữa. Nhưng mà truyện này thì tớ thick
Mỗi người có 1 sở thick riêng mà :P
Aug 14, 2007, 7:46 am@sis Hera : Hay mà chị.
@Prince : Đọc đi mày
@Link : À thực ra tớ ko để ý mấy cái comment của bọn nxb + mấy ông phê bình văn học
@Light : ^^ Đọc đi em. Ơ mà em chưa đủ 18
@D_Jstylez : Hẹn nhau ở kiếp sau á. Truyện này của ai thế ?
Potential uke says:
Năm ngóai, tui mất 3 ngày để đọc xong quyển đó, vừa đọc vừa thở. ^^ Đọc lần 1 cứ gọi là chóag ngợp với “sứ nóng” của nó, đọc lần 2 thì tà tà thì cảm nhận khác hẳn: u uất cực kỳ. Ấn tượng nhất là cuối truyện, anh ý đứng bơ vơ giữa rừng như đứng 1 mình giữa cuộc đời vô định.kakaka…
Aug 14, 2007, 11:55 amschool_girl141 says:
troi. cu tuong may cai cam nghi kia la cua ong viet, ai de laij la coppy ha… nhung ma truyen nay co cach mieu ta tam li va xa hoi Nhat thi hay tuyet, con may thu khac thi viet nhu mot nha van tap su, nhung the cung du roi.
Aug 14, 2007, 7:25 amSơn Xì says:
tớ chỉ rình đoạn nào nóng bỏng nhạy cảm la` đọc
vứt xó rồi
Aug 14, 2007, 8:48 amcòn mấy đoạn tâm lí vớ vẩn toan` bỏ qua
Wolf :") says:
tình hình là em vô cùng ghét truyện này!!! Ko thể hiểu nó hay ở điểm nào cả ? :-| Em nghĩ anh đọc Thiếu nữ đánh cờ vây sẽ thấy ý nghĩa hơn nhiều
Mà đọc mấy cái thứ này ít thôi chú ơi,hỏng ng ra đấy.Chiep chiep…
Aug 14, 2007, 12:17 pmWolf :") says:
cm của tui đâu nhỉ? sao chả thấy?
Aug 14, 2007, 12:22 pm