Tôi cứ trải nghiệm qua già nửa đời người rồi cũng nhận thấy một điều: đối với tôi, cái gì cũng quan trọng nhưng cũng chẳng có gì quan trọng lắm …
————
Khi tôi bị vùi dập và hãm hại, có những khi tôi gục đầu khóc. Khi ngẩng lên, tôi bắt gặp 2 luồng ánh mắt. Một là những ánh mắt hả hê của những kẻ đã hại tôi, 2 là ánh mắt xót thương nhưng bất lực của những người thương cảm tôi mà không dám đứng lên để bảo vệ. Và tôi thấy, cả 2 ánh mắt ấy đều đáng ghét như nhau…
[Phú Quang]
Mia Ngoan (st)








♪♥░Giao iu đời░♥♫ says:
tem nha’!
Jan 17, 2008, 7:36 amquanggio says:
mịe dám copy blog m`
Jan 17, 2008, 9:07 pmNhím says:
@quanggio: Hehe. Mờ em ghi rõ tác giả ;)) Thiếu mỗi cái link blog anh :-” Thế cũng ko vấn đề gì, anh nhỉ.
Jan 17, 2008, 9:24 pm